Từ bi và trí tuệ

 Truyền Hình AVG

Truyền Hình AVG

image

Có lần báo chí đăng tin một chiếc xe hơi quá đà tay lái bị lật ngửa ở một vòng xoay. Người lái xe là một nhà sư và người thứ hai trong xe là một phụ nữ.

Chưa biết  nhà  sư là ai, ở chùa nào và cũng không biết liên hệ với người  phụ  nữ  là thế  nào, nhưng những người  Phật  tử, phần  đông sau khi đọc bản  tin đó trong  lòng đều không được thoải mái.

 Bây giờ việc các nhà sư sở hữu một chiếc xe hơi, một chiếc xe gắn máy là chuyện rất bình thường. Thậm chí cả việc sở hữu một ngôi chùa. Thực ra, có những địa phương xa xôi hẻo lánh, dân chúng cần có một nơi để an trú tâm linh, việc có một ngôi chùa là một điều cần thiết. Chùa chiền thuộc về tôn giáo, nhà nước không thể nào lo đến, mà chính là việc của giáo hội hoặc những Phật tử hảo tâm. Không phải lúc nào giáo hội cũng có thể có phương tiện để hỗ trợ việc hoằng pháp, nên các vị tu sĩ phải phát tâm tự cáng đáng lấy. Có những vị Tăng đã phải hy sinh khá nhiều để có thể khởi công xây dựng một ngôi chùa ở những nơi chưa có. Phải xin thập phương cúng dường, hầu hết là vận động những Phật tử tự nguyện đóng góp tài sản và lao động. Không thể nào phủ nhận công lao của những vị đó, mặc dù ngôi chùa đó kể như là sở hữu của vị Tăng kia.

 Xe cộ là phương tiện di chuyển rất cần thiết cho các vị tu hành trong việc hoằng  pháp. Không phải đi đến đâu để tụng kinh hộ niệm cũng đều được các Phật tử đưa đón bằng phương tiện của họ. Nhiều lúc các thầy phải chen nhau trong một chiếc xe lam chật chội, vì đó là phương tiện rẻ tiền.

 Các thầy đi giảng dạy ở các trường Phật học thì nhất định là phải có một phương tiện cá nhân để di chuyển. Người tu hành không làm gì ra của cải, mọi phương tiện đều do sự cúng dường của Phật tử. Ngày xưa, lúc Đức Phật còn tại thế, Ngài cũng nhờ có ông Cấp Cô Độc là một cư sĩ giàu có giúp đỡ Tăng đoàn của Ngài vô số vật chất của cải để làm phương tiện cho việc hoằng pháp.

 Bây giờ, nói đến Phật giáo không chỉ hạn hẹp trong phạm vi chùa chiền mà còn phải nói đến những trung tâm văn hóa, những trung tâm đào tạo Tăng Ni, những bệnh  xá từ thiện của giáo hội… vì vậy mà mọi phương tiện đều là nhu cầu không  thể  không  có được. Tất cả những tài sản đó, hầu hết đều do những  cúng  dường  của Phật tử. Ở nước ngoài, chùa chiền không phải như  ở nước  ta,  mà  còn  phải  chịu những chế độ chung của nhà nước về thuế má, tiền vay ngân hàng  để xây dựng… nên nếu không có sự cúng dường của Phật tử thì không thể nào hoạt động được. Cũng vì thế nên đôi khi trụ trì một ngôi chùa còn phải lệ thuộc vào những vị hộ pháp.

 Tuy nhiên, không phải tất cả những Tăng Ni đều là những người đã có thể rũ bỏ được những cám dỗ ham muốn của tục lụy. Sự cúng dường dễ dãi của những Phật tử giàu có đôi khi là con dao hai lưỡi đưa một người tu hành vào con đường sai trái, muốn hưởng thụ tiện nghi vật chất và quên mất con đường tu học của mình. Nhiều vị Tăng Ni vẫn mong muốn có một ngôi chùa của chính mình, cho là một nhu cầu để việc tu tập được riêng tư, yên tĩnh. Nhiều vị khác vẫn muốn có một phương tiện riêng tư dù không phải là nhu cầu để hoằng pháp.

 Vậy thì việc cúng dường cũng có hai mặt, mặt tốt là giúp phương tiện cho Phật giáo nói chung dễ dàng phát huy đạo pháp, ngược lại có mặt không tốt là vô tình làm hỏng việc tu học của một thiểu số Tăng Ni.

 Một lần tôi đến Ấn Độ và leo lên núi Linh Thứu. Con đường bao quanh  sườn núi thoai thoải, thỉnh thoảng lại có những  bậc cấp để giúp cho những  người tham quan được dễ dàng  hơn.Vậy mà cũng  đã thấy ngút ngàn thở dốc.

 Đúng trên đỉnh núi, giữa núi rừng trùng  điệp trời xanh mấy trắng và tưởng như nhìn thấy Đức Thế Tôn đang  ngồi thuyết pháp  giữa các vị đại đệ tử. Nơi đây không có một mái chùa che mưa nắng. Không biết Đức Phật và các đệ tử đã lên xuống nơi đây bao nhiêu lần và con đường lên núi đâu phải dễ dàng như bây giờ.

Nghĩ đến hình ảnh vị sa-môn đầu trần chân đôi dép cỏ, lê gót khắp cả miền Bắc xứ Ấn tìm đường giải thoát cho chúng sanh suốt bốn mươi lăm năm mà cảm khái. Càng nghĩ, càng thấy thương Đức Phật. Nhưng nói cho cùng, hồi đó làm gì có xe mà đi?

Theo Tạp chí Văn hóa Phật giáo

Lễ Phật chùa Bái Đính : Tin mà không hiểu Ta tức là phỉ báng Ta”
image

chúng tôi xin san sẽ cùng bạn đọc những hình ảnh ghi nhận được tại chùa Bái Đính chỉ với một tâm nguyện : Đến chốn Già Lam ( Thiền môn – cửa Phật ) cho dù bất cứ ai thì xin hãy lắng lòng nhớ rõ lời Phật dạy : ” Tin ta mà không hiểu ta tức là phỉ báng ta”

 

Mặc dù mới được tôn tạo nhưng có thể nói quần thể chùa Bái Đính (tỉnh Ninh Bình) là một trong những địa danh hành hương, chiêm bái khá nổi tiếng trong và ngoài nước, đặt biệt vào những ngày lễ, tết, nơi đây có thể  đón hàng chục ngàn lượt khách đến trong một ngày .

 

Đầu năm, đi chùa , lễ Phật là một nét đẹp văn hóa tâm linh, truyền thống của một bộ phận không nhỏ người Việt Nam chúng ta và ngày càng có sức lan rộng đến du khách người nước ngoài, những bạn bè thân quen không phải là tín đồ của đạo Phật .

 

Chính vì vậy, những hình ảnh mà PV trang tin nghi nhận được tại chùa Bái Đính vào sáng ngày mùng 8/1/ÂL vừa qua, chúng tôi xin san sẻ cùng bạn đọc chỉ với một tâm nguyện : Đến chốn Già Lam (Thiền môn – cửa Phật ) cho dù bất cứ ai thì xin hãy lắng lòng nhớ rõ lời  Phật dạy : ” tin Ta mà không hiểu Ta tức là phỉ báng Ta”

 

Lễ hội chùa Bái Đính diễn ra từ ngày mùng 6 /1/ÂL

đã có hàng chục ngàn khách hành hương viếng cảnh chùa vào những ngày lễ tết

Dòng người nô nức Hành hương về đất Phật

Xếp hàng mua vé đi bằng xe điện – 25.000 đồng / người/ lược

Cũng có người chọn phương án đi bộ …

các cháu bé được bố , mẹ ẫm – bồng … lên chùa lễ Phật

Đi chùa đầu Năm – nét văn hóa tâm linh của một bộ phận không nhỏ người dân Việt

Đức Phật Di Lặc với nụ cười hoan hỷ

Tuy nhiên vào đến cửa chùa rồi thì …. bao nhiều hình ảnh không đẹp – thiếu tín tâm … cần phải bàn

Chà tiền vào tượng Phật cầu may

Hàng quán di động bao quanh khách hành hương mời chào mua đồ

gieo quẻ , xin săm … chặn cả lối đi

tiền lẻ vun vãi ngay cả trên bàn khấn nguyện

Người nhà chùa đây ư ? thu gom tiền cúng Phật

Chân con Hạc ….

Đầu , mình cụ Rùa … đầy tiền lẻ

viết sớ , khấn thuê …. ngang nhiên hoạt động trong khu vực chùa

Mặc dù bảo tượng đã được đóng khung cẩn thận … nhưng vẫn không thoát cảnh rơi vãi tiền lẻ

Dây xích treo chuông … cũng không thoát cảnh … vun vải tiền

Bồ Tát ….

La Hán … cùng chung số phận

Vun vải tiền như thế này , có vi phạm pháp luật ?

Đùi, gối bảo tượng La Hán .. nhãn nhụi vì bị chúng sanh … sờ , mó

Gieo quẻ … mê tín ngay trước tượng La Hán

Chỗ nào có bàn thờ … là chỗ đó có tiền ….

Những cái hộc trống rỗng như thế này … mà chúng sanh vẫn cứ vun vải tiền ….

Mặt trống đồng … cũng không tha … tiền ơi là tiền ?!

Quán hàng nhậu …thịt mặn – công khai bày bán chung quanh chùa

Mại vô … xúc xích chiên nóng giòn – vừa thổi , vừa xơi

Thêm một ít rượu … thế là có một bữa nhậu ngay bên hiên chùa

Trong đại hùng bảo điện – cắm quay phim – chụp hình … vì có thờ xá Lợi Phật …sợ bất tịnh

Nhưng lại vô tư mang cả giầy dép vào … ?!

vô tư đi bạn ơi !? Đức Phật không nói chi mô

Hàng tỷ đồng … cháy theo tục đốt vàng mã

Thiền môn cũng có ” vé” ưu tiên

Vào tận sân chùa

Còn lại thì ….. Xin cho xe vào bãi nhé

và cứ như thế … dòng người lũ lượt viếng cảnh Phật đầu năm ….

Đông quá , nhóm Phật tử vái vọng vào đại hùng bào điện

Phật ở đâu xa !? …

Tin ta mà không hiểu Ta … Tức là phỉ bán Ta ( lời Phật dạy )

Xin hãy thương cho những mầm non của đạo pháp …

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s